Nhắc đến cô Thạch Thị Lệ Quyên, giáo viên Trường Tiểu học Phù Đổng, Huyện Gia Lâm, Thành phố Hà Nội thì các đồng nghiệp, các bậc phụ huynh và học sinh đều vô cùng yêu mến và ngưỡng mộ, bởi cô là một tấm gương về sự tận tụy, tâm huyết, luôn đổi mới và sáng tạo trong công tác, hết lòng cho sự nghiệp "trồng người" vẻ vang.
Là người con của mảnh đất Dương Hà - Gia Lâm - Hà Nội, có truyền thống hiếu học từ bao đời cùng nhiệt huyết của một cô giáo trẻ mới ra trường cộng với trình độ chuyên môn nghiệp vụ vững vàng, kết quả của những năm miệt mài học tập, tu dưỡng ở giảng đường trường Cao đẳng Sư phạm, Đại học Sư phạm, cô đã và đang say mê cống hiến công sức và trí tuệ cho sự nghiệp giáo dục. Cô hiền lành, ít nói nhưng lại được học sinh yêu mến và kính trọng. Học sinh mê ngay những giờ học đầu tiên của cô. Những bài học với những kiến thức tưởng chừng khô khan trong sách giáo khoa đã trở nên hứng thú và hấp dẫn lạ kì bởi cách diễn đạt dễ hiểu, nhẹ nhàng của cô. Say mê giảng dạy và yêu thương học trò hết mực, cô cứ thế lặng lẽ cống hiến, lặng lẽ vun trồng cho ước mơ của những mầm xanh tương lai.

Trong giảng dạy, với quan niệm mỗi người giáo viên phải là một kỹ sư tâm hồn, khơi nguồn cảm hứng cho học sinh, cô Quyên luôn chú trọng tạo môi trường học tập để học sinh được phát huy tính tích cực, chủ động, sáng tạo.
Khi giảng bất cứ một vấn đề nào, cô đều kể một câu chuyện gắn với thực tế và giải thích vì lí do gì mà họ lại nghĩ ra kiến thức và điều đó giải quyết được vấn đề trong cuộc sống. Cô hay đặt ra những câu hỏi hoặc đưa ra những câu hỏi không nằm trong sách vở để thử phản xạ của học sinh. Qua đó, phát hiện được những em có tố chất và kết quả tốt để bồi dưỡng.
Cô luôn động viên học sinh tham gia các cuộc thi mang tính chất thi đua như Giải Toán qua mạng, Trạng Nguyên Tiếng Việt….để các em có thể giao lưu, học hỏi lẫn nhau và rèn phản xạ, hơn nữa các em được tự học và trao đổi với bạn bè khắp nơi hoặc có thể thành lập các nhóm học tập thông qua mạng xã hội như zalo, facebook để các em trao đổi ở nhà. Với các bài toán, cô thường yêu cầu học sinh làm mới lại bằng cách khai thác ra những bài Toán mới. Và sau mỗi bài giảng cô tự kiểm tra, đánh giá lại xem mình còn yếu ở điểm nào, chỗ nào dạy chưa hay, chưa tốt.
Không chỉ giỏi trong công việc chuyên môn, cô Quyên cũng rất quan tâm đến đời sống, tâm tư, tình cảm của học sinh.
Cô tâm sự những năm gần đây khi được phân làm chủ nhiệm các lớp, việc đầu tiên của cô không phải là ôn tập kiến thức mà dành trọn thời gian để làm quen với các em. Cô đặc biệt quan tâm đến những học sinh cứng đầu, những học sinh có tính cách đặc biệt. Cô tìm hiểu về các em nhiều hơn những bạn khác, qua bạn bè cùng lớp, qua giáo viên đã dạy các em và qua chính những lần cô trò ngồi nói chuyện trực tiếp cũng như trao đổi với phụ huynh của các em. Theo cô Quyên, giáo viên cần có cái nhìn bao quát lớp, tìm hiểu hoàn cảnh học trò, có hành vi nhân ái, thương yêu, sẻ chia và phải cho học sinh cảm nhận được sự yêu thương của cô. Trong năm học này, lớp cô có một học sinh rối loạn tăng động giảm chú ý tuy vậy cô không hề nản lòng mà đã cùng với phụ huynh luôn theo sát và giúp đỡ con trong từng bài học và các hoạt động học tập, rèn luyện trên lớp cũng như ở nhà.

Cô Quyên đã nhiều lần phải bật khóc với cảm giác bất lực vì học sinh. Em tên Vũ Gia Bảo - không tương tác hay phản ứng trong quá trình học. Nhưng, tình yêu thương đối với những đứa trẻ kém may mắn ấy đã không cho phép cô nản lòng. Cô hiểu được, dạy trẻ tự kỷ không chỉ cần kiến thức, kỹ năng chuyên biệt mà quan trọng nhất là phải dạy bằng tình yêu thương, dạy bằng cả sự kiên trì và nhẫn nại. Khi đến lớp, các em như một tờ giấy trắng. Em Gia Bảo nói quá nhiều, liên tục chạy nhảy, vận động, có thể làm tổn thương bản thân và các bạn... Để dạy được em những kỹ năng đơn giản nhất như xúc cơm ăn, tự mặc quần áo, đi vệ sinh thậm chí chỉ cần em tập trung và đánh vần được những từ, tiếng đơn giản, thực hiện được phép tính… phải mất rất nhiều công sức và thời gian của cả cô lẫn trò. Mỗi sự tiến bộ tưởng như là bình thường và hiển nhiên đối với những trẻ bình thường khác lại là niềm hạnh phúc lớn lao đối với những cô giáo “đặc biệt” này.

Cô tâm sự: “Đôi khi chỉ được nghe những câu hỏi rất đỗi ngô nghê của con trẻ, là những khi các con có thể cất tiếng hát dù câu hát chưa trọn vẹn, là lần các con có thể cầm bút viết các nét nguệch ngoạc chưa bằng các bạn, hay khi đến lớp các con biết chào cô, cuối buổi học thì biết đi dép, đội mũ khi cha mẹ đến đón… Những điều đó đã đủ để khiến cô cảm thấy vui”. Cô cho biết thêm: “Khi dạy trẻ tự kỷ, người giáo viên phải giúp các con có được cảm giác an toàn, vui vẻ và là chỗ dựa tinh thần vững chắc để các con có thể trải lòng cũng như tham gia các hoạt động. Nếu không kiên trì, không yêu thương các con thì để các con tiến bộ là điều vô cùng khó”.
Trong công tác Đoàn, cô Quyên luôn là người truyền cảm hứng cho học sinh. Với quan niệm mỗi học sinh là một tài năng tiềm ẩn, cô luôn trăn trở làm sao để các em được phát triển toàn diện, hiểu được giá trị của bản thân làm hành trang bước vào cuộc sống.

Cô Quyên tâm sự: “Trẻ em hồn nhiên như những trang giấy trắng và giáo viên chính là người giúp các em vẽ những nét vẽ đầu tiên trong cuộc đời. Bản thân tôi thường được phụ huynh, bạn bè thắc mắc là “Vì sao trẻ lâu?”. Những lúc này, tôi chỉ trả lời, bởi một lí do duy nhất - tôi vô cùng may mắn khi được làm nghề giáo viên.
Ngày qua ngày, tôi được sống hạnh phúc với những đứa trẻ hồn nhiên, trong sáng. Và chính những đứa trẻ ấy đã “lây lan” sự trẻ trung sang tôi. Đây là điều tuyệt diệu mà công việc mang lại, khiến tôi ngày càng yêu và say mê với nghề nghiệp mình đã chọn”.
Nhiều năm trong nghề, cô Quyên luôn trăn trở phải làm thế nào để hoạt động giảng dạy có hiệu quả với học sinh. “Tôi đã từng được nghe câu nói của một vị lãnh đạo rằng: “Thay đổi cũng là sáng tạo chứ không nhất thiết phải là cái gì đao to búa lớn, hình thức. Sáng tạo không phải là cái gì quá xa lạ. Đó có thể là những sáng tạo tưởng chừng rất đơn giản, dễ làm, thực tế nhưng có tác động tích cực đến học sinh, nhà trường, phụ huynh, đến chương trình. Nhiều thay đổi nhỏ sẽ tạo nên một sự thay đổi lớn, từng cái nhỏ sẽ dẫn tới một cái lớn vững chắc hơn". Chính câu nói này đã khiến tôi thấy tự tin hơn trong công tác giảng dạy. Bởi, không phải làm những việc khác thường mới được gọi là sáng tạo mà chỉ cần những điều tôi làm hằng ngày cho các con, những hứng thú mà tôi mang đến cho các con cũng được gọi là sáng tạo” - cô Quyên chia sẻ.
Cô luôn đổi mới trong thiết kế bài giảng để khơi gợi sự hứng thú cho học sinh. Cụ thể, có giờ học là một buổi thuyết trình, có giờ học như một cuộc thi giới thiệu sách, có giờ học lại là một hành trình khám phá tri thức hoặc học một kỹ năng sống gần gũi ... Bởi vậy, học sinh không còn e ngại những giờ học và kết quả học tập của các em cũng ngày càng tiến bộ.
Theo cô, ở lứa tuổi tiểu học, trẻ thường rất tò mò, ham hiểu biết nên cô luôn lưu tâm xây dựng nhiều hoạt động hướng tới nhu cầu của trẻ, lấy trẻ làm trung tâm. Theo đó, những tiết hoạt động tập thể tưởng chừng như khô khan nhưng cô đã lồng ghép nội dung hoạt động vào những câu chuyện, những chuyến phiêu lưu để trẻ thấy hào hứng hơn khi tham gia. Hay những giờ học vần, tập đọc thay vì nghe đi nghe lại câu chuyện, cô Trang đã mời trẻ cùng tham gia kể cùng cô, tham gia đóng kịch với cô để từ đó trẻ nhớ nội dung câu chuyện hơn, hiểu được nhân vật trong truyện hơn.
Bên cạnh đó, cô Quyên cũng suy nghĩ để sáng tạo ra nhiều loại đồ dùng, đồ chơi có tính thẩm mĩ và hiệu quả sử dụng cao; thiết kế các góc học phù hợp với trẻ dựa trên quan điểm lấy trẻ làm trung tâm, chơi mà học, tăng cường các hoạt động cá nhân, hoạt động nhóm, hoạt động trí tuệ, thể chất.
Ngoài ra, cô Quyên còn tổ chức các hoạt động như: Ngày hội trao đổi sách, Ngày hội trồng cây… nhằm giúp trẻ biết quan tâm, chia sẻ với mọi người xung quanh.
Cô Quyên luôn cố gắng, cẩn thận nuôi dưỡng, chăm sóc trẻ bằng tình yêu của người mẹ, bằng tấm lòng, đạo đức của một giáo viên. Cô tin rằng, nếu tất cả giáo viên đều làm như vậy, đều nỗ lực trong chuyên môn, mẫu mực trong đạo đức thì học sinh, cha mẹ học sinh sẽ luôn ủng hộ và tin yêu người giáo viên. Đó chính là con đường bền vững nhất để mỗi nhà giáo nuôi dưỡng tình yêu nghề, yêu trẻ.
Với đồng nghiệp, cô luôn được mọi người quý mến và cảm phục. Điều đáng mến nhất ở cô là lối sống chân thành, giản dị. Cô cũng luôn sẵn sàng sẻ chia, giúp đỡ đồng nghiệp những kinh nghiệm giảng dạy cũng như những vui buồn của cuộc sống. Cô luôn tâm niệm rằng, là người cô giáo được học sinh, đồng nghiệp tin tưởng, yêu quý và kính trọng thì đó là niềm tự hào, hạnh phúc nhất…
Phù Đổng, ngày 15 tháng 2 năm 2020